CHÍNH
PHỦ KINH TẾ
bài
viết của
Robert
Klassen
Bản
Quyền (C) 1998 Robert Klassen
Viết
trong sự biết ơn đối vói ư tưởng
của Ayn Rand và Andrew J.Falambos.
Vừa
rồi Tôi đă có một cuộc trao đổi dài
hết hơi với Alicia
Travest một ngựi bạn của em gái tôi về đề
tài chính phủ kinh tế. Alicia là một ngựi có tính
hoài nghi cô ta không thích tôi và cũng chẳng tin tôi, hơn
nữa cô ta c̣n là một ngựi thông minh và có học
thức cao thích hỏi những câu hỏi khó và vào
tận trọng tâm của vấn đề, cho nên Tôi
quyết định toàn bộ cuộc trao đổi này
cần được ghi xuống và lưu lại cho
thế hệ sau. Để cho ngắn gọn, Alicia
sẽ được gọi là A, c̣n Tôi gọi là B.
A:
Đưọc rồi, thưa Ông, như vậy là cái ǵ?
Tôi có nghe nói về kinh
tế và Tôi cũng có nghe nói về chính
trị và tôi cũng có nghe nói về
nền-kinh-tế-chính-trị[1],
nhưng tôi chưa hề nghe nói đến chính phủ
kinh tế hết.
B:
Từ từ hẵng. Tôi sẽ nói nói cho cô nghe về
điều này. Tôi chế ra cái cụm từ- chính
phủ kinh tế- một cách cố t́nh để làm tương
phản rơ rệt nó với cái cơ chế mà chúng ta
hiện đang có, cái mà Tôi gọi là chính phủ chính
trị.
A:
Khoan đă, anh phịa cái từ này ra hả?
B:
Đúng vậy, Tôi đặt hai từ sánh bên nhau.
A:
Thế anh có cái văn bằng nào về kinh tế hay
khoa học chính trị không?
B:
Tôi chẳng có cái văn bằng nào về bất cứ
lănh vực nào cả.
A:
Thế th́ bằng vào cái quyền ǵ.....
B:
Cùng một cái quyền mà mọi ngựi có, để
học và tư duy rồi đi đến
những kết luận.
A:
Anh nghiên cứu điều này bao lâu rồi?
B:
Từ khi Tôi đọc Sự Phản
Kháng Dân Sự [2]hồi
lúc 10 tuổi năm 1950.
A:
Ai viết cái đó vậy?
B:
Henry David Thoreau, năm 1849. Bài tiểu luận mở đầu
thế này: " Tôi hoàn
toàn chấp nhận châm ngôn, " Rằng chính phủ
tốt nhất th́ quản lư ít nhất; và Tôi mong
muốn thấy điều này được thực
hiện một cách nhanh gọn và có hệ thống hơn.
Khi được thi hành nó sẽ đưa đến
điều này, mà cũng là điều tôi tin tưởng-
"Rằng chính phủ
tốt nhất th́ không quản lư ǵ hết"; và khi
ngựi ta được chuẩn bị cho h́nh thức
chính phủ này, th́ đó sẽ là một kiểu chính
phủ mà họ sẽ có được."
A:
Thế th́ anh muốn nói chính phủ kinh tế tức là
không có chính phủ ǵ cả, phải không?
B:
Không. Thoreau đă dùng từ quản
lư trong ư nghĩa của việc cai
trị bằng thẩm
quyền. Ông ta đă không thích ư tưởng bị
cai trị bởi bất cứ ai ngoài chính bản thân ông
ta và ông ta từ chối không thừa nhận thẩm
quyền của Nhà Nước. Tuy nhiên, quản
lư cũng có nghĩa là gây
ảnh hưởng, nó không phải cùng một
loại với cai trị bằng hăm dọa, ra
lệnh, hay đ̣i hỏi. Đây là cái ư nghĩa mà tôi
dùng cho từ chính phủ.
A:
Như vậy qua cách gắn lối dùng từ của anh
vào từ kinh tế, anh ngụ ư rằng kinh tế
một cách nào đó có thể gây ảnh hưởng
lên điều ǵ?
B:
Thái độ ứng xử của con ngựi. Mục
đích của chính phủ kinh tế là cung ứng an ninh
tuyệt đối và công lư đến cho những cá nhân
mà không có sử dụng sự cưỡng bức.
A:
Ư anh nói cưỡng bức là như thế nào?
B:
Bất cứ sự can thiệp nào vào tài sản.
A:
Anh có ư nói là sự áp chế, đúng không? Như
vậy anh sẽ gây ảnh huởng lên thái độ
ứng xử của con người mà không cần
sự đe dọa áp chế ? Anh điên hơn là tôi
đă nghĩ. Áp chế là
cách duy nhất giữ ngựi ta ổn định.
B:
Như thế th́ khi cô dời nhà để đến làm
một công việc đưọc trả lương
gấp đôi, như vậy là có ai đó đă ép
buộc cô làm điều này à?
A:
Không, không, anh biết Tôi có ư nói cái ǵ mà.
B:
Cô hành động theo quyền lợi của ḿnh, đúng
không? Chẳng có ai phải ép buộc cô làm điều
đó cả, đúng không nào?
A:
Vậy th́ đă sao? Thế c̣n những kẻ cướp
của và những đứa hiếp dâm và đám
trộm cắp tất cả những loại ngựi
đó th́ anh tính làm sao?
B:
Đối với ngựi này th́ cuộc sống sẽ
trở nên rất khốn đốn trong cái hệ
thống chính phủ này. Thật sự, Tôi không tin là
họ sẽ có thể thực hiện được hành
động cưỡng bức và tồn tại
được. Khi tin tức loan truyền, Tôi tin là
loại hành xử này sẽ trở nên hiếm hoi hơn,
thật sự như vậy. Trong chính phủ kinh tế,
những kẻ cưỡng bức ngựi khác sẽ trả
tiền cho tội phạm của họ.
A:
Tôi không thích cái kiểu anh nói và nhất định tôi
không thích cái nhăn nhở trên mặt anh. Thôi đưọc,
hăy vào thẳng đề đi, Cái chính phủ kinh
tế của anh là cái ǵ?
B:
Nó bao gồm ba định chế con ngựi tương
quan lẫn nhau mà thời nay chưa có. Cái thứ
nhất, và quan trọng nhất, là một
Viện Đối
Tác Sáng Kiến mới cái
thứ hai là Ngân hàng, và cái thứ ba Bảo
hiểm.
A:
Anh đang cố phỉnh ai
ở đây vậy? Ngân hàng và bảo hiểm đă có
từ khuya rồi.
B:
Ngân hàng và bảo hiểm đă có mặt trong dạng
thức thô thiển thôi, nhưng chức năng của
những định chế này chưa bao giờ
được nới xa ra đúng như đưọc
đặt cho nó. Thật ra những cái nới xa ra như
vậy hầu như có vẻ bất hợp pháp dưói
cơ chế chính phủ chính trị.
A:
Anh nói bất hợp pháp hả? Bây giờ anh mới
hấp dẫn tôi đấy. Thí dụ như điều
ǵ nào?
B:
Chẳng hạn như bảo hiểm vốn đầu tư
th́ thế nào?
A:
Th́ như anh đem tiền của anh đánh cuộc vào
một vụ đầu tư nhiều rủi ro và
thất bại rồi công ty bảo hiểm đứng
ra gánh chịu, Đúng không?
B:
Đúng vậy. Rồi c̣n có bảo hiểm hôn nhân và
bảo hiểm khế ước và bảo hiểm sáng
kiến mới ...
A:
Đấy anh lại nói đến cái việc sáng
kiến mới nữa rồi. Vậy có cái ǵ sai đối
với bản quyền sáng
tác và bản quyền phát minh?
B:
Bản quyền phát minh
th́ rất đắt và khó mà có được; nhưng
rồi, nếu nó đáng giá
bất cứ cái ǵ , th́ nó sẽ đắt hơn
nữa và càng khó
bảo vệ hơn. Bản quyền phát minh c̣n làm thu
chột sáng kiến đổi mới và cạnh tranh
nữa. Bản quyền sáng tác th́ rẻ và dễ
lấy hơn, bạn chỉ cần viết cái chữ
bản quyền ấy vào trang là xong, tuy nhiên cũng
rất là tốn phí và khó khăn bảo vệ. Và
cả hai đều có thời hạn nhất định.
A:
Tôi nghĩ rằng anh có giải pháp khá hơn chứ ǵ?
B:
Đúng thế, Viện Đối Tác Sáng Kiến
mới. Nó khởi đầu với cái sở Đăng
Kư đơn giản nơi mà cô có thể
đăng tên sáng kiến của cô và đóng
mộc chứng nhận ngày giờ.
A:
Điều này sẽ làm cho việc ăn cắp dễ dàng
hơn sao?
B:
Cô có thể làm mă hóa nó mà.
A:
Vậy trong trường hợp nếu nó là một
cái tôi sáng chế đưọc trong thời gian tôi
đang làm cho ngựi nào
khác th́ sao?
B:
Th́ tốt hơn cô nên
mă hóa cả cái tên của cô luôn.
A:
Việc này tốn bao nhiêu tiền?
B:
Một xu một lần đăng kư.
A:
Tốt, như thế rẻ rồi, nhưng Tôi vẫn không
hiểu tại sao tiên khởi tôi lại phải cần
làm như vậy để làm ǵ?
B:
Cái chức năng rộng lớn hơn của Viện
Đối Tác là h́nh thành một cái (Cây Kiến
Thức) Hệ Phả Kiến Thức, mỗi một cá
nhân sáng kiến đều thuộc về cái hệ
phả đó. Sau đó viện Đối Tác sẽ
nhận các số tiền nhuận trả cho bằng phát
minh, bản quyền từ những thương gia sử
dụng những sáng kiến đó làm ra lợi nhuận
rồi chuyển những
số tiền này đến những ngựi chủ
của các sáng kiến .
A:
Chu choa ơi! Hăy khoan một tí, kịch liệt rồi
đây. Cái hệ phả kiến thức có thể truy ngược
lùi về cả ngàn năm đấy cơ!
B:Thật
sự c̣n xa hơn
nữa đấy chứ. Chúng ta có những nguời sáng
chế ra bánh xe,
nguời sáng chế dụng
cụ thời đồ đá.....
A:
Điều này thật là lố bịch! Anh không thể trả
tiền cho những ngựi đă chết cả ngàn năm
rồi.
B:
Cô không thể trả cho người đó, nhưng cô có
thể mở một trương mục cho ngựi đó
và trả tiền vào đó.
A:
Tôi muốn biết làm
như vậy để làm cái quỷ ǵ?
B:
Lư do đầu tiên, bởi v́ đấy là đ́ều
đúng đắn phải làm. Nếu cô dùng kiến
thức của ai đó nghĩ ra để sinh lợi cho
bản thân cô, th́ cô mang ơn ngựi đó. Lư do
thứ hai, cô sẽ tạo dựng đầu tư sinh
lợi mà tiền lời có thể được dùng
cho giáo dục, nghiên cứu và phát triển, và phúc
lợi công cộng. Và lư do thứ ba, đây chính là
dụng cụ của công lư nữa.
A:
Thong thả, thong thả đă nào. Để tôi xem
xét những điều này lần lượt từng cái
một. Có phải anh muốn nói với tôi rằng
mỗi một kỹ sư cơ khí sẽ phải
học và nhớ danh tính của hàng ngàn nhân vật
đă tạo ra cái nghề chuyên môn của anh ta ấy
hả?
B:
Không, không phải như vậy. Nếu ngựi kỹ sư
cơ khí chỉ đơn thuần hợp đồng
thời gian của anh ta để làm một việc
nhất định nào đó, th́ anh ta chẳng thiếu
nợ ai hết. Nhưng nếu anh ta chế tạo
những cái bơm dùng áp suất chất lỏng của
anh ta, rồi đem bán cho một công ty không gian để
thu lợi nhuận, th́ anh ta mang nợ những sáng
kiến liên quan đă có trưóc. Anh kỹ sư không
cần phải biết và nhớ danh tính những ngựi
đi trưóc anh ta, viện Đối Tác Sáng Kiến
Mới sẽ lo vụ này.
A:
Tôi vẫn không thấy cái lợi ǵ cho anh ta trong
tiến tŕnh này là cái ǵ?
B:
Một điều lợi, anh ta có thể quảng cáo
sự kiện rằng anh ta trả tiền nhuận cho
những sáng kiến, từ đó hấp dẫn
những nhà thầu hợp tư có chất lượng
cao nhất đến với công tŕnh của anh ta. Điều
lợi khác là chính anh ta cuối cùng sẽ hưởng
tiền nhuận tác quyền sáng kiến khi những ngựi
khác xây dựng trên thành quả của anh ấy, ngay
cả sau khi anh ta chết, như vậy tham gia vào trong
Viện Đối Tác Sáng Kiến Mới chính là cho
quyền lợi riêng của anh ta.
A:
Ai dám nói rằng cái viện Đối Tác Sáng
Kiến Mới này không thuỗng tiền hoặc
sáng kiến của anh ta hay thuỗng cả hai
thứ?
B:
Đó chính lại là mục đích của bảo
hiểm sáng kiến mới.
A:
Cái Viện Đối Tác Sáng Kiến này là một định
chế đầy dẫy khiếm khuyết phải không?
B:
Không nhất thiết đâu, có thể có
hàng ngàn viện, nhưng nó sẽ tương quan liên
hệ như những hệ t́m kiếm và các danh bạ
trên mạng ngày nay thôi mà.
A:
Cũng được, Tôi thấy đưọc
cảnh tượng này rồi. Bây giờ, anh đă nói
họ làm ǵ với số tiền thu đưọc?
B:
Đầu tư vào những công việc làm ăn sinh
lợi, đầu tư vào những cá nhân có tiềm
lực sinh lợi, và đầu tư vào nghiên cứu,
phát triển trong những lănh vực mà ngay bây giờ
chưa có ứng dụng rơ rệt.
A:Tôi
có thể thấy đưọc mục đích hữu lư
của hai việc đầu tư trước, họ
sẽ gặt hái được tiền trong việc
đầu tư của họ, nhưng mục đích
hữu lư của cái thứ ba là ǵ?
B:
Nh́n lại quá khứ, chúng ta thấy một hiện tượng
như những Phương Tŕnh Maxwell[3]
lư giải cái ǵ đó chưa được biết
đến, là sóng điện từ. Ngày hôm nay việc
nghiên cứu đang được tiến hành về sóng
lực hấp dẫn mà Albert Einstein đă tiên đoán.
Ngày nay việc nghiên cứu được tiến hành
để t́m ra những phương thuốc mới trong
những cánh rừng nhiệt đới. Phải có ngựi
nào đó tài trợ cho việc nghiên cứu này, mà
một ngày nào đó có thể có và có thể không
đưa đến kết quả ǵ. Những cá nhân
hay là các công ty có thể chi phí ra cho nó, cũng tốt,
nhưng viện Đối Tác Sáng Kiến Mới sẽ
hăng say gánh trách nhiệm trong lănh vực thuần nghiên
cứu này.
A:
Đưọc rồi, được rồi. Trở ngược
lên một tí, nói cho tôi biết cái viện Đối Tác
Sáng Kiến Mới này dính dáng ǵ đến với công
lư nào?
B:
Thêm vào với nhiệm vụ ghi nhận lưu trữ và
ban thưởng cho những việc làm tích cực
của những cá nhân, viện Đối Tác Sáng
Kiến Mới cũng sẽ lưu lại và trừng
phạt những hành vi tiêu cực có hại của các cá
nhân.
A:
Tôi không thể tin là anh có thể nói được như
vậy. Làm sao mà anh có thể trừng phạt ngựi
đă chết rồi?
B:
Có hai cách: một, bằng cách xuất bản công bố
những hành vi tiêu cực của họ, và hai, là
bằng cách mở một trương mục âm với tên
tuổi của họ. Những ngựi như Sít Ta Lin và
HítLe sẽ phải có bảng ngân khoản cực kỳ
âm.
A:
Để làm cái quái ǵ?
B:
Bởi v́ đây chính là việc đúng đắn
phải thực hiện và bởi v́ điều này
sẽ có tác động làm nản ḷng ngăn cản
những kẻ có-ư tưởng-sẽ-là-HítLe hay là Síttalin
trong tương lai.
A:
Và anh cũng sẽ đưa điều này trở
lại moi móc trong lich sử nữa phải không?
B:
Dĩ nhiên rồi. Cái vụ giết Archimét[4]
đ̣i hỏi công lư. Chúng ta
có thể đă cho rằng sự tŕ hoăn hai hay ba kỷ
nguyên khiến cho việc trừng phạt không c̣n thích
hợp nữa, nhưng đối với quần chúng
sống ở thời điểm một trăm ngàn năm
sau này, điều này sẽ tác dụng ngay tức th́.
A:
Anh nghĩ to tát không à,
phải thế không? Tại sao tôi lại phải quan tâm
đến những ư nghĩ
của những ngựi sống ở một trăm ngàn
năm sau này cơ chứ?
B:
Bởi v́, nếu cô làm bất cứ điều ǵ có
giá trị trong thời gian cô có ở đây, họ
sẽ ở nơi đó cảm ơn cô. Nếu cô không
có ǵ giá trị, th́ họ sẽ chẳng cám ơn cô.
A:
Đó
là lời hăm dọa đấy à?
B:
Không phải, đó như là một sự bảo đảm
th́ đúng hơn. Mỗi một chính phủ chính
trị trong lịch sử nhân loại đă biến
sự độc quyền của chính phủ thành sự
cưỡng bức chống lại công dân của họ
để nỗ lực nô lệ hoá ngựi dân, hay là
giữ rịt họ là nô lệ, điều này cuối
cùng không những đă chỉ phá hủy chính phủ chính
trị mà c̣n phá hủy cả nền văn minh đă
trợ lực nó. Tôi cảm nhận lịch sử như
là sự phát khởi và suy tàn của một Thời
Đại Tăm Tối này tiếp sau cái tăm tối
khác. Chúng ta đang sống ngay trên ngương cửa
của một thời đại tăm tối khác,
chỉ khác là lần này kỹ thuật cương bách quá
tinh vi và quá mạnh mẽ đến nỗi chỉ có
loại biến thái của ngưó tiền sử
mới sống sót được, nếu có bất
cứ loại ngựi nào có thể sống sót. Chúng ta
có khả năng kỹ thuật để tiêu diệt
tất cả sự sống trên hành tinh này và kỹ
thuật đó bị những ngựi xấu quản lư.
A:
Vậy ai là ngựi nên quản lư kỹ thuật đó?
B:
Những ngựi đẻ ra sáng kiến.
A:
Họ có thể làm thế nào đây?
B:
Ngay hiện tại th́ họ không thể làm được
ǵ. Khi việc bảo hiểm sáng kiến mới có
rồi, th́ điều đó sẽ trở thành một
vấn đề khác.
A:
Chính phủ kinh tế có thể cứu vớt nhân
loại sao?
B:
Đúng vậy.
A:
Bằng cách nào?
B:
Bằng cách làm cho việc thi hành cưỡng bức
gần như không thể thực hiện được.
A:
Và cái viện Đối Tác Sáng Kiến Mới của
anh sẽ làm việc này?
B:
Không chỉ làm một ḿnh, đừng quên là c̣n có
Bảo hiểm và Ngân Hàng.
A:
Thôi được, hăy nói về bảo hiểm đi.
B:
Bất cứ hành vi nào đưọc coi như là cưỡng
bức sẽ được báo cáo đến bảo
hiểm của nạn nhân, bảo hiểm sẽ xác
chứng sự kiện, rồi trả tiền bồi thường
cho nạn nhân theo họp đồng đă quy định.
Và rồi Bảo hiểm sẽ thông báo cho viện Đối
Tác Sáng Kiến Mới và Ngân Hàng, rồi yêu cầu
được hoàn trả số tiền bồi thựng
tổn hại từ kẻ vi phạm.
A:
Khoan đă. Chuyện ǵ sẽ xảy ra, nếu tên
tội phạm này trước đó đă bảo
hiểm cho chính nó để pḥng hờ những rủi
ro?
B:
Điều này c̣n làm mọi việc đơn giản hơn
nữa. Bảo hiểm X đến Bào Hiểm Y,
đưa ra bằng chứng chống lại tên tội
phạm gian ác, và lấy tiền bảo hiểm và
thiệt hại.
A:
Ngưng lại đă, vậy cái ǵ xảy ra cho tên
tội phạm gian ác đó?
B:
À, hắn sẽ phải điêu đứng khó khăn
khi mua bảo hiểm mới và hắn sẽ có t́
vết xấu măi măi trong hồ sơ lư lịch của
hắn.
A:
Chỗ này c̣n thiếu sót một cái ǵ.. Nếu từ
đầu nó đă không có bảo hiểm và nếu nó
giết anh th́ sao?
B:
Dĩ nhiên, Tôi đă mua bảo hiểm cho sự rủi
ro này rồi, v́ thế quyền lợi cũa tôi
được bảo vệ. Tên sát nhân không thể dùng
hệ thống ngân hàng đưọc nữa, ngân hàng
đă niêm phong trương mục của hắn, như
thế hắn không thể mua bất cứ cái ǵ,
thức ăn, cư trú, quần áo, ḷ sưởi, máy
lạnh, điện, nưóc nôi, di chuyển, chẳng có
cái ǵ hết.
A:
Nếu nó tích trữ một đống vàng th́ làm sao?
B:
Vàng chỉ có giá trị với cái mà thị trường
sẽ trả. Trong một hệ thống tài chính , ngân hàng
hoàn toàn điện toán hoá, th́ thị trựng dùng vàng
có tí xíu. Ngựi bán hàng và dịch vụ, sẽ
chẳng nhận vàng. Nặng bỏ bố, lại
cồng kềnh, và việc sử dụng duy nhất c̣n
lại cho vàng là để làm răng, đồ trang
sức và đồ điện tử.
A:
Như vậy là ông thấy được kỹ
nghệ Ngân hàng sẽ lên mạng hóa hết à?
B:
Chắc chắn như thế rồi. Đây chỉ là
việc thuận lư và chỉ là vấn đề
thời gian trưóc khi tất cả các bản vị
tiền tệ và mua bán được điện toán hoá.
A:
Điều đó sẽ bỏ rơi nhiều ngựi không
có nối mạng.
B:
Sao lại thế? Ngựi ta đă học sử dụng
thể tín dụng dễ dàng, bây giờ họ có
thể học sử dụng thẻ trương mục.
Với kẻ trộm cắp th́
một cái thẻ trương mục bị trộm
sẽ chẳng làm được ǵ.
A:
Vậy chuyện ǵ đă đến với tên sát nhân
của chúng ta?
B:
Cái đó th́ tùy vào hắn thôi. Hắn có thể thương
lượng với ngựi bảo hiểm và ngân hàng
để trả tiền bồi thường và các
tổn thất gây ra hoặc là hắn sẽ phải bưóc
ra khỏi hệ thống mà sống hoang dă và cố
gắng cạp đất mà sống . Có thể một
bộ lạc cùng năo trạng man rợ nào đó như
hắn sẽ chưá
chấp hắn; hoặc là có thể họ sẽ ăn
thịt hắn. Hoặc trong một chiếc xe không gian liên
hành tinh, th́ đó là sụ lựa chọn giữa
sống và chết.
A:
Nếu trước đó hắn đă dành dụm đủ
tiền để mưón ngựi giết anh th́ sao?
B:
Tôi đă có thể nh́n ra được trước
rằng giết tôi là một việc rất đắt
giá. Cứ giả thiết là tôi bỏ quên việc này.
tuy nhiên, hắn vẫn phải lo toan tiếng tăm
của hắn chứ. Như vậy hắn đến
tiệp tạp hóa mua thức ăn, đưa thẻ trương
mục hắn vào máy, và một ánh đèn mầu nâu vàng
nhỏ loé lên, người thư kư bán hàng, chủ
hiệu, ngựi máy, hay bất cứ cái ǵ, nói, Tôi không
bán thực phẩm cho anh. Thẻ
trương mục của hắn vẫn hiệu lực
nguyên vẹn, hắn có tiền trong ngân hàng, nhưng
chẳng ai trao đổi với hắn hết. Bất
cứ t́nh huống nào, hắn vẫn phải gắn bó
với đám man rợ, hay ở ngoài không gian thôi.
A:
Trong này phải có một kẽ hở, ở một
chỗ nào đó.
B:
Lúc đầu, chẳng có ǵ ngoài kẽ hở, nhưng
qua thời gian, nó sẽ được khép kín lại,
từng cái một. V́ khi càng ngày càng nhiều ngựi
tự do tham gia vào chính phủ kinh tế, sự cưỡng
bức sẽ bắt đầu biến mất.
A:
Và đó là mục tiêu của anh.
B:
Đúng vậy. Mục tiêu của tôi là chấm dứt
sự cưỡng bức như là một thái độ
ứng xử có thể tồn tại được.
Để thảo luận xa hơn xin đọc quyển
sách của tôi Chính
Phủ Kinh Tế tại
(http://www.nugvdigm.com)
Chú
thích của Tác Giả: Tôi chẳng có một ngựi
chị em gái nào hết.
[1]
Political Economy : nền-khinh-tế-chính-trị Môn
khoa học chính trị nghiên cứu về sự tương
quan quan hệ sản xuất trong xă hội và quyền
lực nhà nưóc, trọng tâm là giải quyết công
bằng sự phân phối lợi tức xă hội qua
hệ thống chính trị.. Karl Marx là một trong
những lư thuyết gia đẩy mạnh tư tưởng
này.
[2]
Civil Disobedience: là tác phẩm
nghị luận của nhà triết học chính trị
Mỹ Henry D.Thordeau (1817-1862). Tên nguyên thủy của tác
phẩm là "Resistance To Civil Government" (Phản kháng
lại chính phủ dân sự) sau mới đổi
lại là "Civil Disobedience", xiển dương
thuyết tự túc, tự chủ (Self-Reliance), một luân
lư xă hội mà một ngựi cố gắng không
trở thành gánh nặng cho ngựi khác. Ông dùng
lập luận này để chống chế độ
nô lệ và cuộc chiến tranh xâm lược Mễ
Tây Cơ của Mỹ, bằng cách không đóng
thuế cho chính phủ Mỹ. Thordeau tích cực trong
phong trào hủy bỏ chế độ nô lệ.
[3]
James Clerk Maxwell,1831-1879, nhà
vậtlư học TôCáchLan (Scottish) ông đặt ra 1
bộ 4 phương tŕnh vào với nhau, biểu thị
tác động của điện và từ trựng khi
tác động cộng hưởng với vật
thể theo những
định luật về điện tạo từ
của Guass, Cường độ điện tạo
từ trựng của Ampere, và thay đổi từ trường
tạo điện trựng của Faraday.
[4]
Nhà toán học, vật lư Hy
Lạp 287BC-212BC, t́m ra sức đẩy của nước,
bị quân La Mă giết trong cuộc công phá thành.
Vụ án chưa rơ rệt là Ông bị giết do
hỗn loạn hay là do tướng La Mă Marcellus ngầm
ra lệnh giết v́ ghen tị, sợ sự thông minh
của ông, hay là do trả thù v́ ông đă chế ra máy
bắn đá vây thành đă gây tổn thất nặng
nề cho phía La Mă..
Copyright 2003 Robert Klassen
All Rights Reserved. Do not duplicate or redistribute in any form.